đời người
Bươn chải nửa đời tôi mới thấu: Con người đến một độ tuổi nhất định, bản thân phải là một mái nhà chứ không phải loanh quanh tìm chỗ trú mưa
Con người trong lúc khốn đốn, thường hy vọng sẽ có người giúp mình một tay. Nhưng trải qua khổ đau rồi mới hiểu: Người cuối cùng giúp mình thoát ra khỏi vũng bùn lầy luôn luôn chỉ có bản thân mình mà thôi.